Mùa thu trong tôi!

Nội dung chi tiết

Tôi yêu mùa thu!

Tôi yêu những chiếc lá vàng  rơi trên ngõ phố thân quen, yêu cái lành lạnh, dù mờ nhạt nhưng cũng đủ khiến ta khẽ run mình của những ngày gần sang đông. Tôi yêu cái cảm giác ấm áp giữa những ngày gió thổi, được chuyện trò cùng bạn bè và em cũng yêu cái buồn man mác của những buổi chiều thu…

Mùa thu, vốn dĩ  không lạnh lẽo như mùa đông, không ấm áp như mùa xuân, không có những trò vui như mùa hè. Vậy mùa thu có gì? Mùa thu có những cái đượm buồn, buồn từ bầu không khí, từ không gian xunh quanh đến tâm hồn con người. Bầu trời cao vời vợi, khi sang thu trong xanh hơn, thoáng đãng hơn. Mùa thu chỉ thấy mỗi trời xanh. Chú ý lắng nghe, ta có thể bắt kịp nhịp sống chậm rãi của vạn vật, của gió vi vu, của lá xào xạc. Tôi yêu cái không gian yên tĩnh ấy. Nhắm mắt lại thấy mình nhẹ bâng khuâng.

Mùa thu nhẹ nhàng cho lòng ta thanh thản. Mùa thu như khiến ta dễ dàng mở lòng hơn, để đón nhận những cảm xúc thật từ thế giới bên ngoài. Trong cái lặng im của mùa thu, có một bầu không khí của yêu thương, của giận hờn. Phải chăng, nhịp sống hối hả thường ngày đã trở nên chậm rãi hơn, để hòa quyện cùng nhịp thu, để cho ta cảm nhận những cảm xúc bị quên lãng bấy giờ. Mùa thu làm cho những cảm xúc ấy trở nên mãnh liệt hơn, để con người có thể hít thở bầu không khí trong lành mà nàng thu mang lại. Bước đi trong những ngày tháng mùa thu, ta như được hồi sinh, như trở lại con người từ thuở sơ khai. Khi ấy, ta sẽ cảm nhận mùa thu bằng một trái tim nồng ấm, chan chứa những yêu thương. Không như mùa xuân đem đến những màu xanh, mùa hè mang đến những niềm vui và mùa đông mang đến những phút giây quây quần, mùa thu sưởi ấm cho tâm hồn ta bằng một cách thật kì lạ. Tôi yêu mùa thu, vì mùa thu là chính nó: nhẹ nhàng, thanh tịnh. Tôi yêu sự buồn, sự lặng yên của mùa thu. Tôi yêu cách mùa thu mang yêu thương đến mọi người. Tôi yêu cái không khí ấm áp của tình yêu thương, của sự lãng mạn. Không lạ gì khi Lưu Trọng Lư đã vẽ nên cảnh rừng thu thơ mộng với những “Con nai vàng ngơ ngác – Đạp trên lá vàng  khô”

Mùa thu tới không khí đem theo cái se lạnh của thời tiết, cái hương vị của những cánh đồng xanh rì mà còn mang theo cả âm thanh tiếng trống tựu trường. Hẳn trong mỗi chúng ta, hình ảnh các thầy cô và ngày đầu tiên đến trường vẫn còn in đậm trong tâm trí.

Trong tiết trời mùa thu này em như thêm yêu thầy cô, trường lớp. Mùa thu nơi sân trường, là sau những cơn mưa lớn ta thấy nơi đây khoác trên mình một màu áo mới. Sau mỗi giờ học, cảm giác xung quanh mình có gì khang khác, gió dường như mang mùi cây lá cây dịu nhẹ, bầu trời trở nên xanh hơn, và những con đường đến trường dường như đỡ bụi bặm hơn thường ngày. Mặt trời thả xuống những lớp nắng vàng, thứ nắng tinh khiết, óng ánh mà ta thường chỉ thấy ở những buổi sáng ban mai mùa hè – trong những ngày thật sự đẹp trời.